Em …sẽ bình yên!

Lại một cơn mưa đêm nữa, cô lặng lẽ ngồi nhìn từng hạt mưa rơi qua khung cửa. Cơn gió lạnh lùa vào khiến cô rùng mình. Những ký ức ngày xưa lại ùa tới, làm tim cô trở nhức nhối.
Giờ đây, anh và cô đã ở một hai nơi hoàn toàn khác. Ai cũng có con đường riêng. Không ai còn thuộc về nhau. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, cố giấu hết những yếu đuối trong lòng. Nhưng có những lúc mệt mỏi với những điều xung quanh, cô lại thèm cái cảm giác được ở bên anh, được anh che chở. Cô không thể lừa dối bản thân: mình nhớ anh rất nhiều.
Cô nhớ ánh mắt dịu dàng, bàn tay từng chạm nhẹ lên má mình, nụ cười hiền xoa dịu những mệt mỏi, tủi hờn của cô. Cô nhớ nhiều lắm giọng anh, trầm ấm dịu dàng dẫu là chỉ là một câu trách “em lại không chịu nghe lời nữa rồi”. Anh sợ cô vất vả, sợ cô không biết cách đối phó với cuộc sống. Anh bao dung tất cả mọi việc quanh cô. Với anh, cô luôn là “chú mèo nhỏ” mà anh yêu thương, nâng niu. “Mèo con à, có chịu ăn uống gì không đó” hay “lại chạy đi đâu nữa rồi”. Cô nhớ lắm những khoảnh khắc ngồi bên anh, chỉ mình cô nói, anh im lặng nhìn cô và cười, những khoảnh khắc bình yên quá đỗi mà giờ chỉ còn là ao ước.
Có những lúc tưởng chừng như gục ngã, cô bật khóc. Và rồi cô lại nhớ đến anh. Nhớ cái ngày xưa đó, chỉ cần cô rơi vài giọt nước mắt là anh đã hốt hoảng, vội vàng nhận hết mọi lỗi lầm về mình. Anh luôn tìm mọi cách để xoa dịu cô, như thể nỗi buồn của cô là điều duy nhất trên đời anh không thể chịu đựng được.
Cô nhắm mắt lại, cho phép mình chạm vào anh, chạm vào miền ký ức dịu dàng của ngày xưa. Ngày của những kỷ niệm thật ngây thơ, nơi có cô bé mỗi lần giận dỗi là chạy đi dầm mưa, rồi lại cười khúc khích khi thấy anh hoảng hốt đi tìm. Nơi có cô bé nghịch ngợm, biết mình được anh nâng niu như công chúa nên bày ra đủ trò trêu chọc để rồi chính anh, chàng hoàng tử hết mực thương yêu cô lại phải suốt ngày đi năn nỉ, dỗ dành.
Dòng thời gian cứ thế đến rồi đi. Nó không ồn ào, không dữ dội. Chỉ lặng lẽ mang đi hết những điều trẻ con ấy những điều mà anh từng nói chính là lý do khiến anh ngày càng yêu cô hơn. Những mảnh kính vỡ, do chính tay cô đập nát giờ mãi mãi cô không thể góp nhặt lại được. Anh thương cô thật lòng, còn cô lại quá đỗi trẻ con, quá bướng bỉnh, để rồi chẳng thể đi cùng anh đến cuối con đường. Khi cô hiểu ra thì đã quá muộn màng.
Trong khoảng lặng của đêm, lời anh nhắn vẫn như đâu đây “Nếu cuộc sống này quá mệt mỏi với em, nếu em thấy mình cô đơn trên hành trình của riêng mình, hãy nhắm mắt lại và nhớ về những ký ức ngày ta bên nhau. Đừng khóc nhé em. Anh chỉ mong em bình yên.”
Nước mắt cô lặng lẽ rơi. Không còn ai hốt hoảng lau đi giúp cô, không còn ai dỗ dành. Chỉ có chính cô, ôm lấy nỗi nhớ và tự xót xa cho chính mình.
Ngoài kia, lời bài hát khẽ vang trong không gian tĩnh mịch
“Thời gian xóa đi những ngây thơ, những điều vội vàng như trong giấc mơ
Để lại những cơn đau vu vơ chẳng còn bất ngờ
Một mai sớm kia em có thấy giữa lồng ngực mình đau khi nhớ anh
Thì đừng vội khóc, hãy xiết tay anh nơi em bình yên.”